Vào vườn hái quả cau xanh
Bổ ra làm sáu mời anh xơi trầu
Trầu này trầu tính, trầu tình,
Trầu loan, trầu phượng, trầu mình lấy ta.
Những câu thơ trữ tình quen thuộc bà thường dạy cháu mỗi khi ăn trầu. Miếng trầu trong những đêm đông dường như đã đưa cháu đến những vần thơ ngọt ngào, đến với những làn điệu dân ca của đất nước.
Bất kể mùa hè nóng nực hay mùa đông lạnh giá túi trầu luôn ở bên cạnh bà. Nó như một người bạn chia sẻ mọi suy nghĩ hay việc làm của bà hàng ngày để khi mỗi lần ngồi cạnh bà, được đôi bàn tay nhăn nheo ấy vuốt lên mái tóc khiến cháu cảm thấy mình là một người thật may mắn. Mùi thơm của miếng trầu quê có một chút cay cay của lá trầu và chát xít của miếng cau làm cháu nhớ da diết những năm tháng tuổi thơ lớn lên cùng với sự chăm sóc, yêu thương của bà .
Với người dân Việt miếng trầu thể hiện tình cảm, nét đẹp tinh tế trong những câu chuyện hàng ngày. Miếng trầu têm với vôi nồng cùng cau bổ tám, bổ tư càng làm những câu chuyện ấy nhẹ nhàng và cởi mở hơn. Miếng trầu là sự kết hợp của quả cau xanh vỏ, trắng thịt, hạt hồng tươi với lá trầu xanh – vàng, vôi trắng, miếng vỏ hồng tươi… tất cả đã tạo nên một hòa sắc tươi mát, sinh động, ưa nhìn. Khi nhai trầu vị ngòn ngọt của cau, cay cay ở trầu, nồng nàn ở vôi, bùi bùi ở vỏ rễ chay, đăng đắng của thuốc lào… hòa hợp thành một màu đỏ thắm ở cả bã trầu và nước trầu.
Mỗi miếng trầu bà ăn, đôi môi đã nhạt dần theo thời gian hằn lên màu đỏ thắm, hằn lên sự vất vả với những năm tháng đã đi qua. Chẳng biết từ bao giờ cháu thấy lại thích những miếng trầu cay nồng đến thế. Mỗi miếng trầu hôm nào của bà gắn với câu thơ, những câu chuyện cổ tích, những làn điệu dân ca nuôi lớn cháu từng ngày.
Chiều nay, khi gió đông tràn về, nhìn dòng người tấp nập trên những con phố cháu thấy chạnh lòng biết bao khi nhớ đến miếng trầu và những câu chuyện hôm nào của bà…
Theo monngonhanoi