Thị ơi thị rụng bị bà

Cuối hạ thu sang là mùa thị chín. Trong tán lá xanh rì, từng quả thị vàng ươm trông thật bắt mắt. Người ta thường hái thị cả cành còn vương vài chiếc lá xanh thẫm màu, dường như không có màu nào hài hòa với nhau hơn hai gam màu xanh và vàng. Những quả thị tròn xoe càng nổi bật hơn bên cạnh những chiếc lá xanh.

Dường như chẳng có loại quả nào mùi hương lại đặc biệt như thị. Không thơm “lộ liễu” như mùi mít hay sầu riêng, thị có một mùi hương dìu dịu. Mùi thơm của nó bay xa, thơm sâu khiến người ta ngây ngất, dễ chịu. Hương thơm ấy cứ quấn quýt mãi không thôi, ngửi xa chưa đủ, người ta đưa tận lên mũi hà hít cho đẫy đà, no nê.

Chỉ nhớ lại mùi thơm đó thôi mà cả kí ức tuổi thơ tôi đã ùa về. Ngày nhỏ, tôi cùng chúng bạn đi học về là chạy ngay sang nhà cô bên cạnh, cô vốn là thợ dệt nên tôi “thu thập” được rất nhiều len vụn. Cầm những nắm len sặc sỡ, đủ sắc màu trên tay, tôi thích thú lắm. Không biết tự bao giờ tôi bỗng “nghiện” việc ngồi thắt nút những sợi len thành những chiếc giỏ đủ loại to nhỏ để đựng thị. Tôi đan giỏ thị cũng có đủ các “size”, từ những quả thị to nhất đến những quả thị tí hon như những hột mít đều được tôi cho vào giỏ. Biết tôi có sở thích “sưu tầm” và ngửi thị, hôm nào đi chợ về nội tôi cũng mua cho tôi những quả thị tròn xoe. Tôi ngồi ngắm mãi những giỏ thị mà không biết chán, như chờ đợi có phép nhiệm màu giống câu chuyện cổ tích, tôi đợi một ngày cô Tấm sẽ bước ra từ những quả thị kia.

Những quả thị mềm mại, bên trong ruột có màu vàng óng ả như mật. Khi ăn, ai mà quên không bóp đều thì sẽ thấy có vị chát. Sau khi quả thị mềm đều, bỏ đi chiếc núm nhăn nheo trông giống như chiếc mũ tai bèo của chú bộ đội, cắn một miếng mà cảm giác ngọt mềm mại đầu môi. Bọn trẻ chúng tôi còn có sở thích lấy những chiếc hạt mài sạch lớp vỏ ngoài của nó rồi ăn. Không giống vẻ đen đúa bề ngoài, cũng không giống với sự nuột nà của ruột thị, hạt thị sau khi mài có một màu trắng tinh và rất rắn. Khi ăn, những tiếng kêu sần sật phát ra làm bọn trẻ con chúng tôi rất thích thú.

Hình ảnh của những giỏ thị và hương thơm quyến luyến cứ phảng phất trong tôi mỗi mùa thu đến dù giờ đây rất hiếm nhìn thấy những quả thị vàng óng ả trong chợ hay ở những gánh hàng rong trên đường. Hương thơm ấy cứ phảng phất nhắc nhớ đâu đây về những ngày thơ bé. Một mùa thu nữa lại về, mùa của tuổi thơ, mùa của tiếng cười, mùa của hương thị trong kí ức tôi…

Theo monngonhanoi