Sài Gòn có hàng chục khu phố thịt cầy như khu Thị Nghè (gần cầu Thị Nghè, quận 1, TP.HCM), khu Hoàng Hoa Thám (trên đường Hoàng Hoa Thám, quận Tân Bình), khu Ngô Tất Tố (đường Ngô Tất Tố, quận Bình Thạnh)… Tuy vậy, phố thịt cầy Cống Quỳnh vẫn chiếm thế “độc tôn” của nó. Từ 9 giờ sáng cho đến 22 giờ đêm, phố thu hút hàng ngàn người khách đổ về. Theo giải thích của dân nghiện cầy tơ, thịt ở đây không chỉ ngon và rẻ, mà còn “. Một “chiến hữu” khác sau khi bước qua cụng ly còn bồi thêm: “
Nếu phố thịt cầy hút hồn các anh thì “phố hải sản” lại mê hoặc các chị mê nhậu. Hằng đêm, trên đường Nguyễn Tri Phương (quận 10), Nguyễn Thượng Hiền (quận 3), phố hải sản cũng dập dìu phái nữ ngồi “tỉ thí” không thua gì cánh đàn ông. Phố hải sản ồn ào, chật chội chẳng kém phố thịt cầy, nhưng ở đây chỉ chuyên phục vụ các món tôm, cua, nghêu, sò, ốc, hến… Vì mồi nhậu là đặc sản nên giá cả cũng thuộc dạng đặc biệt. Một buổi nhậu mất đứt bạc triệu cũng là chuyện bình thường.
Ở Sài Gòn, còn nhiều khu “chuyên môn hóa” như hai khu phố trên, như khu lẩu dê Trương Định (đường Trương Định, quận 3), khu cá kèo trên đường Sư Thiện Chiếu (bên hông chùa Xá Lợi, quận 3), khu lẩu bò trên đường Cách Mạng Tháng Tám (quận 10)... Nơi nào cũng mang “phong cách” của những “khu ăn nhậu chuyên nghiệp”.
Nhậu đẳng cấp, giá đẳng cấp
So với những địa chỉ khét tiếng như các làng nướng, Hai Lúa, Tràm Chim…thì những khu ăn nhậu trên chỉ là tép riu về mức giá nhậu lẫn đẳng cấp. Ở những nơi này, khách nhậu được phục vụ không thiếu món gì, món nào cũng ngon mà giá cả thì cao ngất trời. Một bữa nhậu ra trò ở đây thường không ít hơn 5 triệu đồng.
Khi mô hình làng nướng xuất hiện ở TP.HCM vài năm trước, dân nhậu rỉ tai nhau về làng nướng Nam Bộ trên đường Cách Mạng Tháng Tám (quận 10), từ cách thức bày trí quán cho đến thực đơn món nướng. Chính vì phong cách nhậu làng nướng được dân nhậu Sài Gòn ưu ái, hàng loạt các làng nướng mọc lên khắp Sài Gòn. Đến nay, “phố nướng Trần Não” (quận 2) chiếm ưu thế trong thế giới làng nướng Sài Gòn vì địa thế thoáng mát, rộng rãi, hằng đêm có chương trình hát với nhau khá xôm tụ. Thực đơn nướng tại đây thì không thể kể hết nổi, từ cá, tôm, rắn, con bọ, con kiến đều được đưa lên vỉ nướng tuốt. Sau một chuyến chu du làng nướng, vài “chiến hữu” trong nhóm chúng tôi vẫn chưa thỏa mãn và quyết định sang một quán VIP hơn, dù trong túi chỉ còn khoảng 5 triệu đồng. Tại một quán khá sang trên đường Điện Biên Phủ (quận 1), không khí đông đúc không kém. Đặc biệt, đội ngũ phục vụ ở đây toàn là “những cô gái chân dài”. Dẫu không cô nào trò chuyện với khách, nhưng việc tung tăng qua lại của các cô cũng khiến nhiều thực khách trầm trồ khen ngợi. Một “đại gia” trước khi ra về đã boa ngay cho một tiếp viên trẻ 500.000 đồng vì cô này phục vụ bàn nhậu tốt.
Mặc dù hạng sang nhưng không khí ở đây cũng ồn ào chẳng khác các quán bình dân. Điều khác biệt nhất ở đây là dù chỉ làm vài chai bia, một vài dĩa mồi nhỏ bằng núm tay, nhưng giá trị của chúng “đẳng cấp” vô cùng khiến chúng tôi sạch cả túi tiền. Một chiến hữu thở dài: “
Chúng tôi thân chinh ngay lên gác và giật nảy mình bởi người đông như kiến với hàng trăm bàn nhậu bày biện la liệt. Tiếng ồn ào, tiếng cụng ly côm cốp tạo ra không khí ăn nhậu xôm tụ, khói nghi ngút đủ thứ mùi thơm.
Khi đèn đường hắt bóng cũng là lúc dân nhậu Sài Gòn đổ xuống đường tác chiến.
Nếu phố thịt cầy hút hồn các anh thì “phố hải sản” lại mê hoặc các chị mê nhậu. Hằng đêm, trên đường Nguyễn Tri Phương (quận 10), Nguyễn Thượng Hiền (quận 3), phố hải sản cũng dập dìu phái nữ ngồi “tỉ thí” không thua gì cánh đàn ông.