Luận bàn quanh sự uống


Chẳng biết ở các nước bạn thế nào nhưng ở nước ta, bức tranh toàn cảnh của việc uống thật muôn hình lắm vẻ. Trước đây các cụ ta có câu “Miếng trầu là đầu câu chuyện” nhưng giờ người ta “cạch” một cái là từ xa lạ đã trở nên quen biết rồi. Nhất là với cánh mày râu, có chén rượu, cốc bia mới thành “chú”, thành “anh”… Thôi thì đủ các lý do đáng để uống, nào là uống mừng thăng chức, “giáng” chức, sinh con trai, ăn tất niên, hội đồng hương gặp mặt… hay chỉ đơn giản, uống để mừng cho lần đầu tôi và anh gặp gỡ, người ta chẳng bảo “trước lạ sau quen” còn gì! Vui uống, buồn uống, ngày thường uống, lễ Tết lại càng phải uống, thành ra, một năm có 365 ngày thì có ít nhất 365 lý do để uống.

Không chỉ đơn thuần là hành động để đáp ứng nhu cầu “khát” của con người. Uống còn thể hiện một phần cá tính trong con người bạn. Uống với ai, cách thức uống, lựa chọn đồ uống… sẽ nói lên bạn là người như thế nào. Chẳng thế người ta mới nói, người yêu thích hương vị nhẹ nhàng, quyến rũ của những ly rượu vang hẳn là người tinh tế. Thưởng thức rượu vang phải “huy động” mọi giác quan mới có thể cảm nhận hết được vị ngon của nó: Trước khi uống, nhìn màu rượu xem có trong sáng, sóng sánh hay không, lắc nhẹ cho hơi rượu bốc lên và dùng mũi ngửi rượu để định mùi hương và cuối cùng mới cảm nhận bằng vị giác. Người ta nói uống cũng có “nghi thức” là vì thế! Người uống rượu vang càng không thể tu ừng ực một cách suồng sã như khi uống bia. Uống trà, uống rượu vang thì chỉ nhấp môi, uống từng ngum nhỏ chứ không thể “50%” hay “trăm phần trăm” như khi uống bia, uống rượu được. Thế mới nói, người uống trà sen, rượu vang có tính cách khác với người uống bia, rượu Vodka… Tùy thuộc vào thức uống để có cách đối nhân xử thế cho phù hợp và theo đó mà cách rót, cách mời, cách thưởng cũng khác nhau…

Tuy nhiên, không thể nói người thích uống bia là người kém tinh tế, nhạy cảm. Chỉ có điều, bia không phải là thứ đồ uống “kiểu cách” như rượu vang. Nhưng thức uống này lại mang những đặc trưng riêng, một sự sảng khoái và giản dị khiến người ta không còn mệt mỏi. Bia dành cho tất cả mọi người, từ giám đốc, công nhân, xe ôm… dăm ba đĩa lạc, chút xoài xanh… cũng thành bữa nhậu. Không lai rai bằng khi uống rượu, lúc có thời gian người ta cũng bàn bạc câu chuyện lớn nhỏ, không có thời gian thì tranh thủ tạt qua làm vài “hơi” để giải nhiệt rồi lại tiếp tục công việc dang dở. Có lẽ vì vậy mà mùa hè, bia là loại thức uống được các cánh mày râu ưa chuộng nhất. Các biển hiệu, băng-rôn: Bia hơi, bia cỏ, bia Hà Nội 100%… tràn ngập đường to, ngõ nhỏ, khiến người ta gọi vui đây là những “con đường bia bọt”.

Đồ uống ở ta khá phong phú, đa dạng nhưng dù là loại thức uống nào cũng đều có điểm chung, đó là vai trò quan trọng của nó trong việc thể hiện cảm xúc dù là tiêu cực hay tích mực: Người mượn rượu giải sầu, mượn rượu để tỏ tình, tâm sự vì cho rằng lúc say người ta bao giờ cũng nói thật… Rượu, bia là người bạn đồng hành không thể thiếu trong những giờ phút vui vẻ, buồn đau, trong những giờ phút hội ngộ hay chia ly…

Đồ uống có ngon hay không còn phụ thuộc vào thời điểm, không gian và nhất là người đối diện – bạn tri kỉ. Nếu như trong lúc ăn người ta có thể trò chuyện, nếu không hợp cũng không sao, nhưng uống thì lại khác. Ngồi đối diện phải là người cùng tư tưởng, bạn hiền nếu không sẽ mất cảm hứng và tiệc rượu, bia cũng không thể kéo dài. Ngoài ra, uống cũng thể hiện tình cảm con người, sự chân thành với nhau. Nếu không hợp nhau sẽ dễ gây bất hòa, làm ảnh hưởng đến tình cảm đôi bên, bởi rượu, bia là thứ có thể làm mọi người xích lại gần hơn nhưng cũng có thể chia cách nếu không hợp quan điểm… Nhưng dù thế nào thì khi uống rượu, bia mà mượn men bia là cái cớ để gây gổ, lè nhè cả ngày thì hẳn là người tầm thường.

Theo monngonhanoi