Bạn có biết sự tích của một loài hoa tượng trưng cho lòng chung thuỷ son sắc một lòng của nàng Elisa với người chồng Eros? Một loài hoa không phải là đỏ tươi thắm thiết, không phải hồng phấn dịu dàng mà là màu vàng mãnh liệt. Và chính những bông hồng vàng ấy lại có một sự tích riêng trong tuổi thơ tôi.
Nhớ về tuổi thơ, tôi lại nhớ những kí ức về người cô dấu yêu dạy tôi khi tôi bập bẹ đánh vần từng chữ “o”, “a”. Ngày tết thầy cô tôi chẳng có gì tặng cô ngoài một bông hoa hồng vàng nhà tôi trồng được, tôi đã ngập ngừng không dám bước vào nhà cô. Cô ơi cho đứa học trò mắc nợ với cô được xưng là con cô nhé!
Cô ơi con vui mừng biết bao khi cô nhận cành hồng vàng với một nụ cười thật dịu dàng, nụ cười đó cứ theo con đến tận bây giờ. Con vẫn tự hỏi liệu rằng cô còn nhớ tới con – một cô bé nhỏ nhắn ngồi ở góc đầu bàn thường bị cô bắt phạt viết mấy câu thơ:
“Trong đầm thì đẹp bằng sen
Lá xanh bông trắng lại chen nhị vàng
Nhị vàng bông trắng lá xanh
Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”
Con đã khóc khi con phải viết đi viết lại tới 20 lần, tay con mỏi nhừ, nhưng cô bảo phải rèn luyện cho quen tay thì chữ mới đẹp được đúng không cô?
Đã lâu rồi con không về thăm cô, cô có còn nhớ tới nụ hồng vàng năm nào con tặng cô không ạ? Cô có trách con lâu rồi không về với cô, con muốn về ôm cô mà khóc, con chỉ muốn nói con “xin lỗi”. Con sẽ tặng cô nụ hồng vàng – một nụ hồng vàng trong mưa chỉ dành riêng tặng cho người thầy kính yêu, để con được sống lại những kỉ niệm của tuổi học trò.
Sắp tới ngày 20 – 11 ngày tri ân những người khai sáng tri thức, những người đã hy sinh cả cuộc đời mình đứng trên bục giảng, ai cũng có một người thầy người cô dấu yêu của riêng mình và mỗi người đều có những món quà trong lòng mình để tặng cho thầy cô. Đối với tôi, bông hồng vàng nhẹ nhàng, thanh thoát là thế nhưng lại ẩn chứa cả một sức sống mãnh liệt, bền lâu theo năm tháng.
Theo monngonhanoi